Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Lan man từ chụp chồng film

https://lh5.googleusercontent.com/-56IcKK1TNGA/Ty3z8B9nuuI/AAAAAAAADqo/rklqfAkxwOQ/s512/000035.JPG

Không hiểu sao tôi có thể thích khi thấy người khác chụp chồng film, nhưng lại chẳng mấy khi muốn chụp như thế, nếu không muốn nói có đôi chút cảm giác như hụt hơi khi chính mình làm vậy.

Cái cảm giác tấm film của quá khứ chồng lên tấm film của hiện tại làm cho tôi cảm thấy hoảng hốt.

Tôi vốn nghĩ mình rất ít quay trở lại những con đường đã qua, những nơi đã từng gắn bó, nhưng rồi điểm lại, vốn dĩ tôi chưa từng rời khỏi những hình ảnh đó, ký ức đó.

Khi đi làm, tôi luôn chỉ đi đi về về đúng trên một quãng đường, dù khi nào có việc phải rẽ lối khác thì một cách vô thức nào đó, tôi vẫn quay trở lại đoạn còn lại để trở về.

Rốt cuộc là tôi có thay đổi hay không, khi tôi luôn kiểm soát mình không để lặp lại những vấn đề của quá khứ. Nhưng sao bao nhiêu thời gian trôi qua, giờ đây bất thần nhìn lại vẫn thấy mình đứng yên ở lối rẽ đó?

2 nhận xét: